|
Ngày
nào anh yêu em, anh đã quen trong cay đắng tuyệt vời.
Ngày nào em
yêu anh, em hẳn quên với trời hạnh phúc mới
Em ơi Đông lại
về từ trăm năm lạnh giá
Tim anh như
ngừng thở, từ sau ân tình đó ...
Em nghe
không? Mùa đông, mùa đông
Ngày nào ta
xa nhau, anh bước sâu trong vũng tối nhạt nhòa
Từng mùa
đông theo qua, anh đã quen với đường đời băng giá
Xưa hôn em
một lần, rồi đau thương tràn lấp
Anh yêu em
một ngày và xa em trọn kiếp
Nên anh yêu mùa đông, nên anh yêu mùa đông, ôi Mùa Đông của anh.
|
Anh
chỉ là người điên trong vườn hoa tình ái.
Anh chỉ là người
say bên đường em nhìn thấy. Anh đi đi, người
điên không biết nhớ và người say không biết buồn
Những cuộc tình
dương gian, muôn đời không nghĩa lý
Nhưng người vẫn
tìm nhau trong vòng tay tình ý
Như đôi ta niềm
yêu xưa chỉ còn một vì sao anh lẻ loi.
Trời lập đông chưa
em, cho lũ dơi đi tìm giấc ngủ vùi
Để mặc anh lang
thang, ôm giá băng ngỡ thầm người yêu tới.
Đêm chia ly em về,
đường khuya em bật khóc ...
Anh xa em thật
rồi, làm sao quên mùi tóc
Em hỡi em, có phải
tình băng giá là tình đẹp trên thế gian
...
Em hỡi em, có phải
tình băng giá là tình nồng hai chúng ta
|