NHỚ LẠI BUỔI ĐẦU ĐI HỌC 

Thanh tịnh

Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều, lòng tôi lại nao nức những kỹ niệm mơn man của buổi tựu trường. Tôi quên sao được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cánh hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

       Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này đã quen đi lại nhiều lần, nhưng lần này tôi tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật xung quanh tôi đang có sự thay đổi lớn : hôm nay tôi đi học.

       Cũng như tôi, mấy bạn học trò bỡ ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim nhìn quãng trời rộng muốn bay nhưng còn ngập ngừng e sợ. Họ thèm vụng và ước ao thầm được như những người học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ.  

 

Câu hỏi :

 

1.   Hàng năm, điều gì đã làm cho tác giả nhớ lại những kỹ niệm của buổi tựu trường ?

 

2.   Vì sao tác giả lại cảm thấy lạ khi đi trên con đường đã quen thuộc ?

 

3.   Nêu một vài sự việc trong bài chứng tỏ các bạn học sinh trong buổi đầu đi học thường bỡ ngỡ, rụt rè. 

 

4.   Tìm từ cùng nghĩa với từ rụt rè.